XƯỞNG CƠ KHÍ THÀNH KIÊN

Ngành nghề:

           - Tư vấn, thiết kế, thi công cửa - vách ngăn - mặt dựng nhôm kính cao cấp cho công trình dân dụng ,công nghiệp và trung tâm thương mại

     - Tư vấn, thiết kế, thi công nhà thép mái tôn

     - Tư vấn, thiết kế, lắp đặt trần, vách thạch cao

     - Nhận thiết kế, lập dự toán, vẽ bản vẽ shop, thiết kế  mô hình 2D, 3D các hạng mục cơ khí xây dựng và dân dụng

     - Lập biện pháp thi công các hạng mục cửa nhôm, nhựa, cửa thép, cửa chống cháy, cửa cuốn, nhà thép mái tôn... Bằng tiếng Việt và tiếng Anh cho các đơn vị thi công

     Với đội ngũ kỹ sư và công nhân lành nghề đã từng tham gia thiết kế và thi công cửa, vách cho các công trình đòi hỏi khắt khe về kỹ thuật như:

      - Dự án Keangnam Landmart Tower ( tòa nhà chung cư cao cấp và khách sạn Keangnam Từ Liêm - Hà Nội )

      - Dự án khu đô thị Bắc An Khánh ( Splendora new city project ) Hoài Đức - Hà Nội

      - Khu liên hợp chung cư cao cấp và trung tâm thương mại Hyundai Hà Đông ( Hyundai Hillstate Hadong ) Hà Cầu - Hà Đông - Hà Nội

     Chúng Tôi tự hào là đơn vị đi đầu trong việc ứng dụng hệ nhôm cao cấp Việt Pháp vào thị trường Hà Nam, rất mong nhận được sự hợp tác phát triển của các đơn vị cá nhân trên địa bàn tỉnh Hà Nam và lân cận!

Chuyện cổ tích về số phận kỳ lạ của một người đàn bà

 

 

Chuyen co tich ve so phan ky la cua mot nguoi dan ba
Chị Hằng kể về đời mình
Gánh con ra chợ cầm nợ, nung đỏ dao tự chặt cả bàn tay... Vượt lên những đau khổ ghê gớm của cuộc đời, giờ Hằng "hủi" sống hạnh phúc bên... bờ ao nhà mình.

Chị đưa tay rót nước. Tôi bỗng giật mình khi nhìn thấy đôi bàn tay cụt hết ngón, sần sùi, sứt sẹo, đôi chỗ vẫn còn rớm máu... Gần cả một đời, người đàn bà “khó đôi bàn tay” này đã nếm trải trăm đắng, ngàn cay mà có lẽ các nhà tiểu thuyết cũng không tưởng tượng ra nổi một số phận kỳ lạ như vậy. Nghe chị kể mà tôi gai người, để rồi tin rằng ở đời vẫn còn chuyện cổ tích...

“Khúc dạo đầu” của số phận

Năm 1967, thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cực kỳ ác liệt, sau khi tốt nghiệp Đại học Tài chính Kế toán, cô gái trẻ Trần Thị Hằng được cử vào miền Nam công tác. Trên đường đi, vướng phải mìn chị suýt chết trong gang tấc. Nhưng chiến tranh thực sự in dấu ấn khủng khiếp vào đời chị khi nó cướp mất đứa con trai đầu lòng mới tròn 2 tuổi.

Năm 1970, sau cơn sốt rét thập tử nhất sinh, chị được điều ra Bắc làm ở Cục Thu bội chính (Bộ Tài chính). Năm 1972, đang ở Hoài Đức (Hà Tây), chị bị trúng bom Mỹ. Tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng sức khoẻ suy giảm nghiêm trọng, buộc phải nghỉ việc về quê chồng. Từng ấy biến cố đối với người đời có thể xem là bất hạnh rồi, nhưng với chị đó mới chỉ là “khúc dạo đầu” của số phận...

Cuộc sống ở Bắc Ninh quê chồng khốn khó đến nỗi chị phải gửi Tú Anh - Đứa con trai còn đi chưa vững - về quê Thái Bình cho bà ngoại nuôi. Những tưởng, nghèo khổ sẽ khiến vợ chồng thương nhau hơn, nhưng người chồng không chấp nhận cảnh “râu tôm nấu với ruột bầu”, đã bỏ chị đi theo một người đàn bà khác.

Mang thai đứa con thứ ba được 8 tháng, ngày nọ chị bỗng thấy lên cơn sản giật đau quằn quại. Một người phụ nữ thương tình đã đưa chị đi bệnh viện cấp cứu. Bệnh viện chỉ cứu được mẹ, còn đứa con hơn 8 tháng tuổi đã chết khi chưa kịp nhìn thấy ánh sáng mặt trời...

Từ bệnh viện trở về, đập vào mắt người mẹ vừa mất con là một sự thật phũ phàng khác: Quần áo chị đã bị người nhà chồng đốt sạch. Đến nước ấy, chị chỉ còn mỗi con đường về quê với mẹ.

Nhưng về quê, chính quyền địa phương lại nghi ngờ chị “trốn chúa lộn chồng” nên bắt trở lại Bắc Ninh. Chị cứ sống cảnh chơi vơi, không hộ khẩu, bị đưa đi đẩy lại như thế trong một thời gian dài.

Người mẹ già đang ở với chị gái. Không chốn nương thân, chị lấy 5 cây chuối kết thành bè, dựng lên đó túp lều lợp bằng cỏ môi, lênh đênh trên mặt ao hoang vắng.

Mùa đông rét căm căm. Ban đêm chị để đứa con trai bé bỏng nằm trên người, ôm chặt lấy nó, tự biến mình thành chiếc lò sưởi mặc cho gió lạnh lùa tứ bề. Trời mưa to, nước tuôn xuống túp lều rách nát, chị lấy chiếc nón mê đội lên đầu con, còn mình đành chịu ướt.

Nước quyện với bồ hóng trên mái nhà rơi xuống, nhuộm đen cả mặt chị. Có lúc, nước mắt hoà với nước mưa lẫn bồ hóng, chảy thành dòng trên đôi gò má gầy guộc. Nằm mà nơm nớp lo chiếc bè chuối có thể bị chìm bất cứ lúc nào.

Chẳng biết chia sẻ cùng ai, trong nỗi cô đơn cùng cực, người đàn bà ấy đã làm những câu thơ như thế này: “Túp lều nát rùng mình trong giá rét; Chiếc nôi nghèo run rẩy giữa đêm giông; Ai sẽ về chăm lo? Chẳng còn ai nữa hết; Tội nghiệp nỗi cô đơn trong đêm tối khóc thầm”.

Gánh con ra chợ cầm nợ

Chị đọc cho tôi nghe bằng một chất giọng tưởng như có thể gọi cả đêm đông ấy về đây. Rồi chị nói: “Hồi đó, chị Dậu còn sướng hơn tôi vì có đàn chó để bán. Ở đã thế, kiếm miếng ăn còn cơ cực gấp mấy lần...”.

Hàng ngày, từ túp lều, chị đặt Tú Anh vào một đầu quang gánh, đầu còn lại bỏ vào hòn đá cho cân, rồi quảy ra chợ. Đến chợ chị đưa thằng con trai đi cầm nợ để lấy chịu của người ta mớ rau, ít cà chua đem bán, với lý lẽ như thế này: “Cháu không có vốn, nên đặt đứa con ở đây cho bà tin, bà cho lấy ít hàng đi bán kiếm chút tiền đong gạo. Bán xong sẽ về trả tiền và xin lại con. Cháu chẳng phải chửa hoang đâu, chẳng qua bị chồng ruồng bỏ”.

Cứ thế, Tú Anh trở thành một thứ “vốn lưu động” giúp hai mẹ con sống qua ngày. Đi bán hàng ở chợ Rồng (Nam Định), xa quá không về nhà được, đêm chị bỏ con vào bao tải, còn mình ngồi canh cho con ngủ, muỗi đốt đỏ chi chít cả mặt. Những nốt muỗi đốt trông như một trời sao.

Thời ấy, nước máy khan hiếm, chị có thêm nghề đi xếp nước thuê. Đứng xếp hàng mấy tiếng đồng hồ, người ướt nhoẹt, chỉ được trả có vài xu. Đứng xếp hàng từng đêm như thế, chị mơ mình sẽ có một ngôi nhà nho nhỏ cho hai mẹ con trú nắng trú mưa. Ước mơ đó có vẻ như quá xa vời khi mà để mua một chiếc bếp thổi giá có 8 đồng mà 2 năm rưỡi chị mới trả xong nợ.

Nhưng rồi, sau bao đêm ngồi bên bao tải canh cho con ngủ, sau bao đêm ướt sũng xếp hàng thuê, cuối cùng chị cũng dành dụm được một khoản tiền mua cái ao hoang hoá, nơi bao năm nay “chứa chấp” chiếc bè chuối của hai mẹ con. Cái ao giá 2 triệu đồng, chị phải vay nặng lãi 1 triệu đồng, 10 năm sau mới trả xong, lúc đó số nợ đã lên tới 10 triệu đồng.

Ngày đi làm, đêm chị lặng lẽ gánh đất về lấp ao. Chiếc ao rộng, nước sâu, từng gánh đất nhỏ nhoi đổ xuống tan biến đi, giống như “dã tràng xe cát biển Đông”. Nhưng rốt cục thì đó cũng chẳng phải “công dã tràng”, một góc ao đã biến thành đất bằng, đủ để dựng nhà.

“Dựng nhà”, hai từ đó nghe mỉa mai làm sao khi mà trong tay chị không có lấy một đồng. Nhưng người đàn bà ấy biết mình phải làm gì. Cả ngày buôn thúng bán mẹt ngoài chợ, trời chập choạng tối, chị lại gánh đá đổ ở điếm đầu làng, rồi từ đó “tha” về chiếc bè chuối.

Âm thầm gánh đá trong đêm như vậy, có những lúc buồn ngủ, đòn gánh bật ra đập vào mặt chị thâm tím. Nghĩ đến đứa con trai đói ăn, chị còn “đa mang” đi gánh thuê cát vàng, gánh cả một thuyền cát chỉ được cho vay 13 bơ tấm, nhưng sau đó phải trả bằng gạo.

Nung đỏ dao, tự mình chặt cả bàn tay

 

Chuyen co tich ve so phan ky la cua mot nguoi dan ba
Ngôi biệt thự đang xây của chị Hằng
Gánh đủ đá, chị đào đất đóng gạch. Đôi tay đàn bà mềm yếu ấy đập đá, nhồi đất dẻo dai như tay lực điền. Nhưng một ngày nọ, chị bỗng thấy những ngón tay của mình ngắn lại, mòn đi, nhiễm trùng đang hoại tử. Những ngón tay phải đập đá, đào đất quá nhiều, đã lâm "trọng bệnh”.

Lúc đó, vì chưa có hộ khẩu nên không được vào bệnh viện, chẳng còn cách nào khác, chị bỗng nghĩ ra một kiểu “điều trị” khủng khiếp: nung đỏ con dao sắt, kê ngón tay lên viên gạch và nghiến răng chặt!

Khi ngón tay đã đứt lìa, nhọ nồi hoà với vôi đã được chuẩn bị sẵn, chị run rẩy bôi vào vết chặt. Choáng váng, chị ngất đi vì đau. 1 ngón tay, 2 ngón tay, 4, 5 ngón tay... lần lượt lìa khỏi bàn tay chị theo cách “trung cổ” đó. Bàn tay trái chặt ngón tay phải, bàn tay phải chặt ngón tay trái. Cho đến khi không còn ngón tay để cầm dao nữa! Mỗi ngón tay bị chặt lìa là một lần chị ngất lịm.

Tôi rùng mình khi hình dung ngón tay đứt lìa, vôi trộn bồ hóng bôi vào vết chặt còn đầy máu ấy. Bất giác tôi nhìn sang đôi bàn tay cụt ngón của chị, nó đã liền sẹo nhưng vẫn toát lên cái gì đó nhẫn nhịn mà kiên gan.

Họa vô đơn chí, sau khi đôi bàn tay cụt hết ngón, dân làng bắt đầu xì xào đồn thổi chị mắc bệnh phong. Rồi cũng chẳng dừng lại ở đồn thổi nữa, một ngày nọ, dân quân đến trói nghiến chị lại, bồng súng giải chị đi bệnh viện như giải một kẻ tội đồ.

Tại bệnh viện, vị bác sỹ già sau khi khám, đã khẳng định chị không mắc bệnh phong. Dẫu có mắc bệnh, chị cũng không nhập viện được vì chưa có hộ khẩu. Người đàn bà đó bị trả về với 10 viên thuốc Tetaxilin giá trị tương đương 10 buổi đi chợ. Nhưng trong mắt của nhiều người, chị vẫn là hủi, và cả hai mẹ con đã “lãnh đủ” sự kỳ thị, xa lánh.

Tú Anh đang học lớp 3 đã bị chúng bạn réo tên gọi: “Đồ con hủi”, thậm chí có kẻ còn dọa giết chết đứa bé ngây thơ này. Điều đó làm chị đau đớn hơn cả lúc cầm dao chặt vào ngón tay mình.

Vẫn túp lều cỏ trên bè chuối, nhưng đôi tay đã cụt ngón, lại phải “gánh” thêm cái tiếng hủi, trong một phút tuyệt vọng chị viết một bức thư tuyệt mệnh gửi mẹ dặn: “Con chết rồi, mẹ gửi Tú Anh vào trại mồ côi, đừng đưa nó về với bố nó”.

Chị đi ra bãi sông Thái Hạc tự tử. Lúc đang chấp chới trong dòng nước thì ông lão thuyền chài đã nhanh tay kéo chị lên. Sau khi nghe rõ sự tình, ông lão bảo: “Ta sẽ cho con 1000 đồng để con có chút vốn làm ăn. (1000 đồng lúc đó tương đương 1 tạ gạo). Đừng bao giờ nghĩ đến tìm đến cái chết nữa. Sống khó, chết dễ lắm, vô nghĩa lắm”.

Từ bến sông về nhà, chị phải nghỉ 8 lần, niềm tin vào cuộc đời, tình người tưởng như đã tắt ngấm trong chị, nay được ông lão thuyền chài thắp lên, bừng sáng.

Về nhà, chị đưa Tú Anh lên Nam Định học để tránh đi sự xa lánh của bạn bè. Chiều chiều cậu bé học xong lại đứng ở góc chợ đợi mẹ, đêm thật khuya hai mẹ con mới dám về túp lều, rón rén như người mang tội. Thế rồi, trong đêm khuya khoắt, đôi bàn tay cụt ngón của chị lại tiếp tục đập đá, nhồi đất đóng gạch. Như có phép lạ, trong vòng mấy năm với đôi tay tật nguyền ấy, chị đã đóng được 16 vạn gạch mộc!

Không đủ tiến mua than, chị bán gạch mộc cho người ta, chỉ để lại 4 vạn viên, thuê người nung, xây móng, xây tường nhà, còn mái nhà thì phải chờ đến lúc có tiền mới đổ. Ngôi nhà đang dang dở thì chị ốm một trận “thập tử nhất sinh”.

Những năm tháng dằng dặc bị đọa đày, ăn đói, mặc rét, làm việc quá sức khiến chị bị liệt nửa người. Chỉ duy nhất đàn gà đáng giá, Tú Anh cắp hai con to nhất, năn nỉ người xích lô chở mẹ vào bệnh viện cấp cứu. Người ta nghĩ rằng chị sẽ chết, bàn cách khi chôn phải rắc thật nhiều vôi bột để trừ tận gốc bệnh phong.

Vùng vẫy trong vô thức, người đàn bà đó muốn thét thật to: Tôi còn sống, tôi muốn sống! Chẳng biết ông trời có thấu tỏ hay không mà sau 4 tháng vật vã với bệnh tật, chị đã dần khoẻ lại.

Đục một cái lỗ dưới nền nhà, chị rang lạc, rang ngô cho Tú Anh đi bán ở các rạp hát, bến thuyền. Hôm nào hàng ế, hai mẹ con ăn ngô, lạc trừ bữa. Tú Anh chỉ có duy nhất một bộ quần áo, ban đêm về túp lều phải ở truồng cho mẹ giặt, phơi khô để ngày mai mặc tiếp.

Chị cũng chẳng hơn gì, đêm cũng đành “vận” một bộ đồ rách như tổ đỉa. May thay, trong lúc bi đát đó, chị mua chịu được một đôi lợn. Đôi lợn được coi như “vật cứu tinh” của 2 mẹ con, nhưng đến lúc xuất chuồng, rao bán lại không ai thèm mua “lợn của hủi”.

Chị phải gọi người ở xa đến bắt vào ban đêm, chịu thiệt với giá bán rẻ bằng một nửa giá bình thường. Có tiền, lại mua đôi lợn khác, vừa vỗ thịt vừa chăm lợn nái đẻ. Cứ thế, đàn lợn ngày một sinh sôi.

Chị tát ao, lội xuống bùn ngang ngực, cấy lúa, còn trên bờ trồng rau muống. Lúa tốt bời bời, một số người trước đây coi khinh chị là “hủi” giờ lại đến vay thóc về ăn.

Nhưng niềm vui không gì so sánh được của người đàn bà ấy là đứa con trai duy nhất học rất giỏi và thi đậu vào trường ĐH Kinh tế Quốc dân. Sóng gió tưởng như đã qua bỗng dưng lại ập tới: Năm thứ 2 đại học, Tú Anh bị thiếu ôxy não, sinh độc tố trong máu. Chị lại đưa con trai đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác để chạy chữa.

Ròng rã 9 tháng trời, bao nhiêu tài sản vừa được gây dựng đã tan theo bước chân của 2 mẹ con từ Bắc vào Nam. Ngày Tú Anh khỏi bệnh, số nợ của chị lên tới 73 triệu đồng.

Nhưng kể từ khi được ông lái đò cứu mạng, chưa một lần người đàn bà ấy tuyệt vọng, trở về với “máng lợn”, chị lại nuôi lợn thả cá, làm vườn, một mình con tiếp tục ăn học và chăm sóc mẹ già.

Vào những năm 1992 - 1993, trong chuồng nhà chị có tới 75 con lợn, một ao cá và 4 sào ruộng. Vẫn đôi bàn tay cụt ngón ấy làm tất cả mọi việc: băm bèo, nấu cám, cuốc đất...

Có vốn, chị đi buôn vàng, bất động sản, kiến thức của một người từng tốt nghiệp ĐH Tài chính Kế toán khoá đầu giúp chị thành công trong nhiều thương vụ. Ông trời có vẻ như đã mủi lòng trước người đàn bà có sức sống kỳ lạ này, Tú Anh ra trường, đi làm, lấy vợ sinh con.

Hạnh phúc bên bờ ao nhà mình

Xã Hoàng Diệu thuần nông của thành phố Thái Bình bỗng mọc lên một ngôi biệt thự hiếm hoi. Tuy biệt thự đang xây nhưng người ta đã đặt câu hỏi: Của ai? Của một Việt kiều, một giám đốc, một đại gia nào chăng? Rồi người ta ngớ ra: biệt thự của Hằng “hủi”, người đàn bà từng gánh con ra chợ cầm nợ để đổi lấy ít rau dưa bán kiếm ít tiền sống qua ngày.

Biệt thự nằm bên bờ ao, gần túp lều rách nát dựng trên bè chuối ngày xưa. Chị cười rạng rỡ, nói với tôi: “Tôi định không làm ngôi nhà này đâu, nhưng cuối đời mình cũng có một nơi ở rộng rãi để đón bạn bè tới thăm. Ngôi nhà này có một ít tiền của tỉnh Thái Bình góp vào để xây nhà tình nghĩa cho mẹ tôi. Mẹ tôi năm nay tròn 100 tuổi. Tôi là con liệt sỹ, nhưng bao năm bị đọa đày, có ai nhớ đến đâu”.

Chị Diễm, vợ của Tú Anh đang chơi với hai đứa trẻ đẹp như thiên thần ở ngoài sân. Một thời, hai vợ chồng làm ăn khó khăn, chính chị Hằng đã động viên con dâu đi học ĐH Sư phạm Thái Nguyên, để giờ đây Diễm đã là cô giáo. Còn Tú Anh trở thành Giám đốc một Cty TNHH làm ăn phát đạt.

Dù đã khá giả, nhưng chị vẫn tự tay băm bèo chăn lợn, không thuê người làm, khu ao rộng 1000 m2 được kè bờ xi măng, thả cá trê, baba. Rau trái đầy vườn, mùa nào thức ấy, không tấc đất nào bị bỏ hoang.

Chị nói với tôi rằng sau khi ngôi biệt thự hoàn thành chị sẽ đi làm từ thiện, sẽ cưu mang những đứa trẻ thơ mồ côi, lang thang cơ nhỡ, phải bán lạc rang, nằm bao tải như Tú Anh ngày xưa. Chị sáng tác nhiều thơ, những bài thơ thấm đẫm tình người, tình đời và luôn kết thúc có hậu.

Ra về tôi nắm chặt bàn tay của người đàn bà ấy. Đôi tay cụt ngón đã tự mình viết nên một câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp.

Phùng Nguyên

Khởi nghiệp của 14 tổng thống Mỹ

Trước khi trở thành người đứng đầu Nhà Trắng, ông Barack Obama làm ở tiệm kem, George W. Bush là công nhân dàn khoan dầu và bán quả bóng bàn, Ronald Reagan phục vụ ở rạp xiếc, Gerald Ford nhận nhiệm vụ bảo vệ tại công viên.

obama-0-1373623783_500x0.jpg

Barack Obama - Bán kem và làm bánh mỳ sandwich

Giữa những năm 70 của thế kỷ XX, chàng thanh niên Obama làm nghề bán kem tại cửa hàng Baskin-Robbins ở Honolulu. Đây là công việc đầu đời của đương kim tổng thống Mỹ. Vài năm sau đó, ông chuyển sang nghề bán hàng lưu niệm rồi phục vụ bánh mỳ sandwich trong tiệm ăn.

bush-oilfield-1373623783_500x0.jpg

George W. Bush - Công nhân dàn khoan dầu và bán quả bóng bàn

Mùa hè năm 1965, Bush trở thành công nhân một dàn khoan dầu ngoài biển gần Louisiana. Ông nói: "Đây là một công việc nặng nhọc và nóng bức. Tôi làm đủ để nhận ra đây không phải làm điều mình muốn trong cuộc đời". Cựu tổng thống cũng chia sẻ, việc làm ưu thích nhất của ông là trưởng nhóm bán quả bóng bàn tại Sears.

bill-hillary-1373623783_500x0.jpg

Bill Clinton - Bán tạp phẩm và truyện tranh

Năm 13 tuổi, Bill Clinton có việc làm đầu tiên trong đời tại một cửa hàng bán tạp phẩm ở Arkansas. Cũng chính tại đây, ông đã thuyết phục chủ hàng cho phép bán thêm truyện tranh, sản phẩm giúp Bill kiếm được 100 USD. 

ronald-reagan-as-lifeguard-1927-wikimedi

Ronald Reagan - Nhân viên rạp xiếc và vệ sĩ

Năm 1925, Reagan làm một vài việc lặt vặt trong rạp xiếc Ringling Brothers với tiền công 0,25 USD mỗi giờ. Một năm sau, ông chuyển sang làm nghề vệ sĩ, mỗi ngày làm 12 tiếng và không có ngày nghỉ. Trong thời gian này, ông đã cứu sống được 77 người. Khi vào Đại học Eureka, Ronald làm bánh hamburger và lau rửa bàn trong ký túc xá nữ.

geraldford-rangerbig-from-national-park-

Gerald Ford - Nhân viên bảo vệ tại công viên

Hè năm 1936 là quãng thời gian Ford đợi nhập học trường luật Yale. Ông cũng tranh thủ khoảng thời gian này để làm nhân viên bảo vệ làm thời vụ tại Công viên Quốc gia Yellowstone. Một trong những nhiệm vụ của ông là hộ tống những chiếc xe mang thức ăn cho gấu.

3134429-1373623783_500x0.jpg

Richard Nixon - Bán thịt gà và người hô trò "Bánh xe may mắn"

Trong giai đoạn 1928 - 1929, Richard đến thăm mẹ và anh trai mình tại Prescott, bang Arizona. Suốt quãng thời gian ở đây, Nixon làm nghề giết mổ và bán thịt gà. Nhưng với ông, công việc ưu thích nhất vẫn là người hô trò "Bánh xe may mắn" tại lễ hội Slippery Gulch.

johnson-6-1373623784_500x0.jpg

Lydon B. Johnson - Đánh giày và chăn cừu

Năm 9 tuổi, Johnson đã biết dành kỳ nghỉ hè của mình để đi đánh giày kiếm tiền. Khi lớn hơn, ông đã có lúc dành thời gian nghỉ để chăn dê và làm cả trên những cánh đồng bông của bác mình.

 

3274903-1373623784_500x0.jpg

Herbert Hoover - Kinh doanh giặt là và khai mỏ

Khi còn theo học tại Standford, Hoover tự mở dịch vụ giặt là dành cho sinh viên rồi sau đó làm thư ký trong một phòng đăng kiểm. Khi tốt nghiệp, tân sinh viên chuyên ngành địa chất dành 10 tiếng mỗi ngày để làm trong một mỏ vàng gần Nevada.

garfield-2-1373623784_500x0.jpg

James Garfield - Lái thuyền và thợ mộc

15 tuổi, Garfield đến Cleveland với hy vọng trở thành một thủy thủ trên biển. Ước mơ bất thành nên ông chọn nghề lái thuyền trên kênh đào, chuyên vận chuyển quặng đồng qua lại giữa Cleveland và Pittsburgh. Công việc có vẻ không hợp với James khi trong 16 tuần làm việc ngắn ngủi ông rớt khỏi tàu tới 14 lần. Khi theo học tại một ngôi trường ở Ohio, ông tự nuôi thân bằng nghề thợ mộc và trông nhà.

grant-1-1373623784_500x0.jpg

Ulysses S. Grant - Huấn luyện ngựa

Khi Grant không làm việc trong nông trại của cha mình, ông dành thời gian để cưỡi và huấn luyện ngựa. Tài nghệ của Grant trở nên nổi tiếng và nhiều nông dân ở các vùng khác xa xôi đã mang những con ngựa bất kham của mình đến cho ông thuần hóa.

ajohnson-0-1373623784_500x0.jpg

Andrew Johnson - Thợ may học việc

Bắt đầu từ khoảng 14 tuổi, Johnson và anh trai theo học nghề thợ may và chỉ sau 3 năm họ đã thành thạo. Andew khởi nghiệp tại Greeneville, nơi ông gặp vợ tương lai của mình và chính bà là người dạy ông học chữ.

2668892-1373623784_500x0.jpg

Abraham Lincoln - Công nhân đường ray và hoa tiêu

Lincoln có nhiệm vụ tách gỗ và dựng hàng rào cho đường ray tàu hỏa. Thu nhập từ công việc này giúp ích rất nhiều cho gia đình của ông. Năm 19 tuổi, Lincoln trở thành hoa tiêu tàu đáy bằng, dẫn tàu đi từ Mississippi đến New Orleans. Ông cũng làm nghề chạy phà và còn phát minh thiết bị giúp tàu vượt qua được các vùng cạn. Lincoln là Ttổng thống Mỹ duy nhất đến nay sở hữu bằng sáng chế.

fillmore-1-1373623785_500x0.jpg

Millard Fillmore - Học việc may khăn

Xuất thân từ một gia đình nghèo, Millard được học hành rất ít. Năm 14 tuổi, cha ông thu xếp đưa ông đi học nghề may khăn. Thay vì dùng tiền để mua kẹo như nhiều đứa trẻ khác, Fillmore đã mua một quyển từ điển rồi mang đến cửa hàng. Mỗi khi ông chủ không để ý, vị tổng thống tương lai lại giở từ điển ra đọc.

jackson-1373623832_500x0.png

Andrew Jackson - Học làm yên ngựa và giáo viên cấp I

Nóng lòng được ra chiến trận trong cuộc chiến giành độc lập Mỹ (1775 - 1783), Jackson gia nhập quân đội từ năm 13 tuổi. Nhưng chiến tranh đã biến ông thành mồ côi nên một năm sau đó, "cựu binh" 14 tuổi đã đến ở với một người họ hàng, rồi học nghề làm yên ngựa và duy trì được 6 tháng. Năm 16 tuổi, Jackson trở thành giáo viên tiểu học.

Phương Linh (Ảnh: Business Insider

KHÔNG GIAN SANG TRỌNG

Yếu tố số một của Thành công: Kiên trì

persistence

Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta có video của Richard St. Johnvề 8 yếu tố thành công. Richard thu nhặt 8 yếu tố này sau khi phỏng vấn 500 người thành công lớn trên thế giới. Đó là đam mê, làm việc, làm giỏi, tập trung, đẩy, phục vụ, ‎ ý tưởng, và kiên trì. Trong phần cuối, phần “Kiên trì”, Richard có câu nói của Joe Kraus, “Kiên trì là yếu tố số một của thành công.” Mình đồng ý với cây nói này. Nếu phải bỏ hết 7 chỉ giữ lại một, thì ta sẽ giữ lại “kiên trì.’ Vì vậy, trong bài này mình sẽ nói thêm một tí về kiên trì.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng biết truyện Rùa và Thỏ của La Fontaine. Cứ kiên trì từng bước một thì sẽ đến đích, và thường khi là đến đích sớm hơn người nhanh nhẹn hơn nhưng không làm việc chăm chỉ. Giản dị quá, phải không các bạn? Cứ chăm chỉ làm thì sẽ thành. Nhưng tại sao giản dị thế mà nhiều người không thành được? Đáng l‎ý ra thì phải 95% số người trên thế giới thành lớn mới phải chứ, vì công thức dễ quá mà?

Thực ra, có một điều rất quan trọng La Fontain không nói đến trong câu chuyện Rùa và Thỏ. Đó là “Kiên trì chống lại tiêu cực từ chính mình, từ hoàn cảnh, và từ những người khác”. Chăm chỉ thì ai trên thế giới cũng chăm chỉ được, nhưng chống lại tiêu cực từ chính mình, từ hoàn cảnh, và từ những người khác, thì trong 100 người may ra có được 1 người. Đó là lý do tại sao số người thành công trong xã hội thường rất ít.

1. Kiên trì vượt qua tiêu cực từ chính mình

* Rất nhiều người ngượng ngùng và nghi ngờ chính mình. Ngượng ngùng là ngại ngùng, không dám làm điều gì khác người, không dám đứng lên giữa đám đông đang ngồi để phấn đấu cho ý tưởng của mình. Mình cứ chìm vào đám đông như thế thì dễ chịu hơn. Làm cái gì không ai hay biết thì được, chứ làm một tí gì đòi hỏi phải lộ diện thì rất ngại.

persistence1
Đa số người trên thế giới đều vậy. Chẳng ai muốn nhiều người biết mình cả, vì thật sự là rất phiền toái và mất tự do. Nhưng nếu bạn có tính sáng tạo và khai phá thì, trong đa số các trường hợp, bắt buộc là nhiều người sẽ biết đến bạn. Những người không chiến thắng được ngượng ngùng của mình, không thể khai phá được, và nguồn sáng tạo của họ bị chết ngay từ đầu.

* Nghi ngờ chính mình là không tự tin mình có thể làm được điều gì có nghĩa lý đáng kể cả. Điều này rất thông thường cho rất rất rất nhiều người. Đây là “number-one killer.” Chưa đánh đã thua. Có bao giờ bạn hỏi mình câu này, “Hmm… ông này thực ra chẳng có điều gì hơn mình hết, tại sao ông ta thành công dữ vậy ta?” Có thể câu trả lời ở chổ là ông ta đã bắt đầu đi và đã tin là mình sẽ đi đến đích, và trong thời gian đó thì ta vẫn hoài thắc mắc “Mình có đủ sức đi không đây?”

Norman Vincent Peale, ông tổ của khoa học Tư duy tích cực, nói: “Người ta trở thành tuyệt vời khi người ta bắt đầu nghĩ rằng mình có thể làm. Khi người ta bắt đầu tin vào chính mình, họ có được bí mật thành công đầu tiên.

2. Kiên trì vượt qua hoàn cảnh

• Đổ lỗi cho hoàn cảnh là cái cớ ta nghe nhiều nhất cho những người chấp nhận cuộc sống không vươn lên. Họ cứ nói như là hoàn cảnh của họ khó khăn có một không hai trên thế giới và không ai có hoàn cảnh khó khăn hơn. Chúng ta đã từng thấy có những người mất cả hai tay hai chân mà vẫn sống vui sống mạnh và lại đi vòng vòng thế giới dạy cho mọi người sống vui sống mạnh. Vậy thì hoàn cảnh thực sự có nghĩa lý gì? Hoàn cảnh chỉ là “môi trường”. Bất kỳ môi trường nào ta sinh ra trong đó—vùng núi, vùng đồng bằng, vùng nhiều bão, vùng nhiều cọp–ta cứ phải khắc phục nó. Những người thành công lớn, thực ra, có hoàn cảnh rất khó khăn hơn mọi người, vì họ đương nhiên là phải chiến đấu với hàng trăm trận chiến đủ loại để thành công. Đổ lỗi cho hoàn cảnh, thực ra, cũng chỉ là một hình thức không tin vào chính mình. Đồng hạng number-one killer.

George Bernard Shaw, nhà giáo dục nổi tiếng, nói: “Người ta luôn luôn lý giải cuộc đời của mình bằng cách đổ lỗi cho hoàn cảnh. Tôi không tin vào hoàn cảnh. Những người tích cực trong đời này là những người đứng dậy và tìm kiếm hoàn cảnh họ muốn, và nếu không tìm thấy, thì họ tự tạo ra hoàn cảnh.

persistence2
* Môt hoàn cảnh đặc biệt thường gặp là “thất bại.” Cứ bị thất bại một hai lần là tiêu hết tự tin. Thi rớt một vài trường là tin rằng mình chẳng có tài cán gì cả. Làm ăn thất bại một hai lần là xem như mình “không có số làm ăn.” Thực ra, những người thành công là những người thất bại nhiều nhất. Mọi người chỉ biết đến phút cuối huy hoàng của họ, chứ mấy ai biết bao lần họ đã bị bầm tím mày mặt, suớt rách tứ chi?

Michael Jordan, vận động viên bóng rỗ hay nhất trong lịch sử bóng rỗ thế giới nói: “Tôi thẩy trật hơn 9 nghìn lần trong đời chơi bóng. Tôi thua gần 300 trận. 26 lần tôi đã được giao nhiệm vụ thẩy quả bóng quyết định trận đấu, và thẩy trật. Tôi thất bại, thất bại tới thất bại lui hoài trong đời. Và đó là lý do tại sao tôi thành công.”

3. Kiên trì vượt qua tiêu cực từ người khác

Richard St. John gọi đây là rác rến (crap) và anh biến CRAP thành chữ viết tắt cho: criticism (phê phán), rejection (ruồng bỏ), assholes (phá phách, đây là từ mình dịch lịch sự, các bạn hãy tra tự điển tìm đúng nghĩa ), và pressure (áp lực).

Tại sao có nhiều người làm các chuyện kỳ quái vậy? U mê? Ghen ghét? Bệnh hoạn?

Việc tui tui làm, mắc gì mấy người cứ nói ra và phá phách?

Mình nghĩ rằng đó là vì sợ hãi. Người tiêu cực rất sợ những người quanh mình thành công, vì người gần gũi ta, có hoàn cảnh gần giống ta, mà lại thành công, thì cái yếu của ta lộ ra quá rõ. Các bạn có thể tự trả lời tại sao người tích cực làm việc gì cũng hay bị những người tiêu cực phá phách, tìm cách đè xuống. Mình khỏi phải Tam Quốc diễn nghĩa dài dòng ở đây.
persistence3

Điểm quan trong cần nhấn mạnh là: “Ngay khi bạn vừa có một ý tưởng mới, bạn trở thành nhóm thiểu số chỉ có một người.” Cho nên nếu bạn gặp nhiều người chống đối phá phách là chuyện đương nhiên.

Điểm quan trọng khác là những người làm việc thường là những bậc thầy, như người thợ xây nhà đã nhiều kinh nghiệm; nhưng những người phê phán và phá phách thì không cần biết gì hết, có thể hoàn toàn dốt, hoàn toàn không kinh nghiệm, hoàn toàn vô trách nhiệm, như kẻ cầm búa đi phá nhà. Xây thì khó, phá thì dễ.

Nhưng những người tích cực, nếu để cho những người trẻ con như thế làm mình nhủn chí, thì nực cười quá phải không các bạn. Dù vậy, các bạn đã thấy trong đời, bao nhiêu người bỏ cuộc vì sợ “thiên hạ phê phán” hay “thiên hạ chê cười”. Đây cũng đồng hạng number-one killer.

Nhưng, may thay, chính những tiêu cực này lại có tác dụng tốt như sàng lọc. Những người yếu công lực sẽ bỏ cuộc, và những người công lực cao thâm sẽ vượt qua. Đó là l‎ý do tại sao trong xã hội nào số người thành công cũng ít hơn số đông không thành công.

Để chấm dứt bài này mình xin để lại các bạn câu nói của Calvin Coolidge (Tổng thống thứ 30 của Mỹ): “Không có gì trên thế giới này có thể thay thế lòng kiên trì. Không phải là năng khiếu, vì không có gì phổ biến hơn những người có năng khiêu mà thất bại. Không phải là thiên tài, vì thiên tài mà không được công nhận đã trở thành giai thoại. Không phải là giáo dục, vì thế giới này có quá nhiều người có học bị bỏ quên. Chỉ lòng kiên trì và sự quyết tâm là có quyền lực tuyệt đối. Câu khẩu hiệu ‘hãy tiến tới’ đã và sẽ giải quyết mọi vấn đề của loài người.”

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Tính Ưu Việt Của Cửa Nhôm Kính Trong Kiến Trúc Hiện Đại

 

 

Hệ cửa nhôm kính cao cấp - nhôm định hình được sử đụng lắp đặt trong xây dựng : Cửa đi, cửa sổ, vách... sử dụng cho tất cả các công trình chung cư, nhà ở, văn phòng cao cấp, biệt thự... Sản phẩm được làm từ nhôm cao cấp hệ Việt Pháp - Việt Nhật - Việt Ý ...

 

Hiện nay trên thị trường người ta có xu hướng dùng thiên về các dòng sản phẩm cao cấp cho các công trình, sản phẩm cửa nhôm cao cấp  là một trong những lựa chọn hàng đầu với các đặc tính nổi trội sau:

 

 

* Tính bền vững:

 

- Thể hiện ở kết cấu vững chắc của các thanh nhôm được sản xuất theo tiêu chuẩn quốc tế, có thể chịu được mọi sức ép của gió, bão trên cấp 12.

- Không bị cong vênh, co ngót, oxi hóa và han gỉ theo thời gian như một số sản phẩm cửa nhựa cốt thép thông thường trong điều kiện khí hậu khắc nghiệt hoặc khí hậu vùng biển mặt.

- Không bị mối mọt như các sản phẩm cửa gỗ.

- Các thanh của hệ nhôm  được sơn bởi lớp sơn tĩnh điện với các loại sơn cao cấp và lớp màng film nhập từ Italia nên tuổi thọ của lớp sơn hầu như không bị ảnh hưởng và không bị bạc màu bởi thời tiết nắng nóng như một số sản phẩm cửa nhựa và cửa gỗ.

 

 

* Tính thẩm mỹ:

 

- Hệ nhôm được ghép bởi nhiều thanh nhôm khác nhau tạo cho cửa ngoài tính bền vững còn có tính thẩm mỹ cao, không chỉ đơn điệu là các thanh nhôm có mặt cắt hình hộp, hình vuông như một số loại nhôm thông thường, làm xóa đi vẻ thô cứng của kim loại.

- Ngoài màu trắng sứ thông dụng, khách hàng có thể lựa chọn các màu sắc vân gỗ phù hợp với màu sắc căn nhà với các loại có phủ film vân gỗ lim, gỗ lát, gỗ thông ... rất sang trọng và thẩm mỹ.

- Được thiết kế kết hợp giữa thói quen thẩm mỹ của người Á Đông và sự hiện đại, sang trọng của Châu Âu, cửa nhôm  mang đến sự cảm nhận về một căn nhà cứng cáp mà không thô, mềm mại mà không yếu ớt.

 

 

* Dễ lắp ghép:

 

Hệ cửa nhôm cao cấp dễ dàng lắp ghép với nhiều loại kính và khóa khác nhau có trên thị trường Việt Nam, tạo ra nhiều sự lựa chọn cho khách hàng. Có thể tạo  những cánh cửa lớn, dựng những bức vách hoành tráng mà không phải lo lắng về vấn đề thi công và độ an toàn trong quá trình sử dụng.

 

* Thuận tiện:

 

Hệ cửa nhôm cao cấp rất dễ dàng và tiết kiệm thời gian cho việc vệ sinh và bảo dưỡng. Sử dụng sản phẩm này có thể giảm thiểu diện tích cho các công trình nhỏ, những góc diện tích hẹp nhưng vẫn đảm bảo tính thông thoáng và tiện dụng, khả năng cách âm rất tốt và tránh hoàn toàn nước mưa vào trong nhà, kể cả trời mưa to. Đóng mở nhanh chóng và tiện dụng.

 

Hệ nhôm cao cấp được sử dụng đa dạng cho cửa đi, cửa sổ mở chữ A, cửa sổ mở bật, cửa chớp, cửa lùa, vách ngăn... tạo sự đồng bộ, phù hợp với công trình và công năng sử dụng của sản phẩm. Thông thường người ta sử dụng kính dán an toàn trong hệ cửa này, ngoài ra có thể sử dụng kính temper, kính màu, kính phản quang, kính thường... tùy thuộc vào yêu cầu của khách hàng.

  NHÔM KÍNH CAO CẤP VIỆT PHÁP VỚI KIẾN TRÚC HIỆN ĐẠI

 

 

     Cửa nhôm kính cao cấp là sản phẩm ngày càng dược ưa chuộng trong ngành XD Kiến trúc hiện đại. Vì thế Nhôm kính Thành Kiên không ngừng nâng cao chất lượng, vẻ đẹp tinh tế của sản phẩm . Nhưng cũng không thiếu sự cạnh tranh trên thị trường hiện nay. Vì thế quý khách chỉ yên tâm khi đến với sản phẩm của Chúng Tôi. Mỗi sản phẩm của Chúng Tôi không chỉ mang kiểu dáng ,phong cách riêng ,mà còn phản chiếu nên cuộc sống của bạn với những ưu điểm vượt trội. Khi đến với sản phẩm của Thành Kiên là một giải pháp thiết kế hiệu quả ,để sử lý không gian tinh tế , sáng tạo nên những kiểu dang trang trí hiện đại ,ấn tượng và mới lạ hơn bất kỳ chất liệu nào khác. Thành Kiên tự hào là đơn vị đi đầu trong việc đưa hệ nhôm cao cấp Việt Pháp vào thị trường Hà Nam.

Ở Việt Nam hiện nay, các tòa nhà cao tầng có kiến trúc hiện đại ngày một nhiều và sẽ còn nhiều thêm trong tương lai. Đây là điều đáng mừng, phản ánh sự phát triển của xã hội. Nhưng nó cũng đặt ra cho các nhà quản lý Nhà nước, quản lý đô thị, các nhà chuyên môn về tư vấn thiết kế, đặc biệt là thiết kế đô thị và thiết kế công trình những thách thức lớn. Trong đó có việc sử dụng vật liệu nào để tạo nên bề mặt cũng như nội thất công trình được hiện đại, tiện dụng, đồng thời giảm tải cho công trình và chịu được các yếu tố tác động của thiên nhiên…

Những năm qua, chúng ta đã áp dụng những thành tựu phát triển của vật liệu xây dựng mới trên thế giới để tạo nên những công trình hiện đại. Điển hình trong những áp dụng đó là cửa đi, cửa sổ nhôm kính, vách kính khung nhôm và các chế phẩm tạo màu cao cấp. Nhôm cao cấp Việt Pháp đang dần trở thành một thương hiệu quen thuộc, tin dùng của những nhà tư vấn, người làm công tác thiết kế và xây dựng trên khắp lãnh thổ Việt Nam.

Theo đánh giá của các chuyên gia trong lĩnh vực xây dựng, sản phẩm cửa nhôm và hệ vách nhôm kính lớn có chất lượng tốt, đạt các tiêu chuẩn trong kiến trúc xây dựng sẽ mang đến giải pháp tiết kiệm năng lượng hiệu quả cho các công trình xây dựng. Qua đó mang lại lợi ích cho người tiêu dùng, toàn xã hội và hợp với chủ trương của Nhà nước.Theo đó, giải pháp tiết kiệm năng lượng môi trường xanh; các tiêu chuẩn để đánh giá tòa nhà tiết kiệm năng lượng có sử dụng sản phẩm cửa và hệ vách nhôm kính lớn; giải pháp sử dụng vật liệu bao che cho các công trình; những tiêu chuẩn và quy chuẩn của Nhà nước cho việc sản xuất kính, cũng như sử dụng khung nhôm kính trong các nhà cao tầng cho phù hợp với xu hướng phát triển chung của thế giới…

Ở Việt Nam hiện nay, việc ứng dụng giải pháp tiết kiệm năng lượng, thân thiện với môi trường cho các công trình xây dựng không chỉ nhận được sự quan tâm của chủ đầu tư mà còn của cộng đồng và toàn xã hội. Tiết kiệm năng lượng và sử dụng nguồn năng lượng hiệu quả trong các tòa nhà không chỉ góp phần làm giảm chi phí cho doanh nghiệp, mà còn góp phần quan trọng trong xây dựng một cuộc sống văn minh, hiện đại phù hợp với mục tiêu của Chính phủ, đảm bảo an ninh năng lượng, phát triển bền vững và bảo vệ môi trường.